Bài đăng phổ biến
-
Tuyết Paustovsky Mùa đông nước Nga - Tranh của Nguyễn Tuấn Kho a Tachiana Pêtơrốpna dọn đến nhà cụ Pôtapốp được một tháng thì cụ mất. N...
-
Chúng ta cùng nhớ lại những hình ảnh thời sinh viên: Những tấm ảnh kỷ niệm này được cung cấp bởi các bạn Ngọc Mỹ, Trân, Hồng Phương, Hào,...
-
Xin giới thiệu một số hình ảnh buổi họp mặt N67 tại Nhà hàng Thăng Long, đường Âu Cơ, Hà Nội, sáng 17-3-2012, do bạn Ngọc Mỹ chụp: ...
-
TÌNH BẠN Ba lăm năm trước tự nhiên đến đây, Tự nhiên gặp nhau, nhìn nhau lạ hoắc. Lạ nhau áo quần, lạ nhau nét mặt...
-
Xin giới thiệu bài viết của bạn Anh Thơ trên blog Chúng tôi N67 đăng từ tháng 3 năm 2010, đã được biên tập lại: CHÚNG TÔI N67 N67...
-
Một số hình ảnh kỷ niệm của bạn Nguyễn Ngọc Mỹ tại Viện Tiếng Nga mang tên Puskin, Mat-xcơ-va, năm 1983-1984: Viện Puskin ...
Thứ Sáu, 3 tháng 8, 2018
Chuyến đi picnic Tháng 3-2018 của N67
Tháng 3 năm 2018, các cựu sinh viên N67 đã đi thăm Chùa Mía, làng cổ Đường Lâm và khu nước khoáng Thanh Thủy, Phú Thọ.
Thứ Sáu, 2 tháng 2, 2018
Thứ Sáu, 8 tháng 9, 2017
CẢM ƠN SỐ PHẬN - Vũ Trọng Nghĩa
Vào những ngày đầu
tháng 9 này cách đây đúng nửa thế kỷ - năm 1967 - tôi bắt đầu cuộc hành trình
Số phận, hay như thường nói, theo sự sắp đặt của Số phận - bắt đầu gắn bó cuộc
đời mình với tiếng Nga và nước Nga.
Số phận? Đúng thế,
bởi chuyện là thế này: Năm 1967, sau khi tốt nghiệp phổ thông, (không hiểu vì
lí do gì, thời chiến chăng?) chúng tôi không phải thi vào đại học mà được tự
chọn theo nguyện vọng. Mode thời đó là nhất y, nhì dược, tạm được bách khoa.
Nhưng thay vì đi theo mode trên, tôi đã chọn theo ý
thích của mình - Đại học Ngoại ngữ. Số là thời cấp 3 tôi rất thích và học khá
tốt món ngoại ngữ Trung văn (tôi đã thi tốt nghiệp môn tiếng Trung thay cho
món hóa mà tôi dốt, và đã từng trao đổi thư từ với một học sinh cấp 3 Nam
Ninh, Trung Quốc). Nhận giấy báo Đại học Ngoại ngữ, tôi háo hức phấn chấn lên
đường mang theo những tài liệu sách vở tiếng Trung đang có. Đại học Ngoại ngữ
khi đó sơ tán về Cấp Điền, Cấp Thủy, huyện Gia Lương, Hà Bắc.
Nhưng, vâng, nhưng buổi tựu trường đầu tiên của tôi thay
vì háo hức, phấn chấn bỗng trở thành hụt hẫng, băn khoăn khi nhận thông báo:
Sinh viên Vũ Trọng Nghĩa vào lớp 2N67, tức là lớp tiếng Nga thứ 2/4 của khóa
1967! Cái gì thế này? Ủa pú tủng à! Tôi đã học và chỉ biết tiếng Trung thôi,
tiếng Nga một chữ không hay một từ không biết, học thế nào đây? học thế nào
đây? Nhưng khoa tiếng Trung khi đó trường chưa triệu tập mà quay về tận Thái
Bình quê tôi trong thời chiến đó đâu dễ! Và tôi đã đành chấp nhận sự sắp đặt
này của Số phận, bắt đầu gắn bó với tiếng Nga từ đây. Thú thực, sau này tôi đã
thầm cảm ơn Số phận nhiều vì đã chuyển đặt tôi sang tiếng Nga (những năm 60 đến
đầu 90 của thế kỷ trước chỉ tiếng Nga là rất hữu dụng, còn tiếng Trung và cả
English đều hạn chế). Trong 43 năm học tập, công tác, có đến 30 năm tôi gắn bó
với tiếng Nga, trong đó 5 năm học tiếng Nga, 20 năm là phiên dịch (cho đoàn
chuyên gia Liên Xô xây dựng và vận hành công trình đường ống kho cảng xăng dầu
B12, cho Cố vấn Liên Xô tại Bộ Vật tư; cho ba khóa học quản lí kinh tế tại Liên
Xô, cho các đoàn sang Liên Xô công tác...) và cuối cùng là 5 năm làm Tham tán
Thương mại ĐSQ Việt Nam tại LB Nga. Đương nhiên, cùng với tiếng Nga là sự gắn
bó với đất nước Liên Xô - Nga, với những người bạn Nga.
Khóa N67 vừa kỷ niệm 50 năm ngày tựu trường (1967-2017).
Bao kí ức trong nhiều năm qua, từ những tháng ngày đi học đến những tháng năm
lăn lộn trên công trường đường ống xăng dầu..., đến các chuyến công tác, học
tập tại Liên Xô - Nga, bao kỷ niệm với những người bạn học và bạn người Nga
đang cuồn cuộn trào về trong tôi. Xin được mượn trang FB này để ghi và nhớ lại
một vài thời điểm trong cuộc hành trình đó.
NĂM CHỤC NĂM RỒI Ư? - Ngô Anh Thơ
Kỷ niệm 50 năm trở thành sinh viên Đại học Ngoại ngữ. Các thầy cô, các bạn tham dự khá đầy đủ thật vui, thật nồng ấm tạo nên một không khí chan hoà cởi mở hiếm có.
Anh Tho Ngo xin tặng các thầy cô, các bạn Nga 67 một cảm xúc chân thành mộc mạc khi nghĩ 50 năm, một nửa thế kỷ, một phần lớn cuộc đời mình đã vù cái trôi qua đến ngỡ ngàng.
NĂM CHỤC NĂM RỒI Ư?
Ngô Anh Thơ
Mới đấy giờ đây năm chục năm
Ngỡ mình vừa qua tuổi trăng rằm
Cấp Điền nơi ấy ta nhập học
Mà giờ tất cả hóa hoa râm.
Một thời kỷ niệm khó mờ phai
Lán nứa thầy cô từng giảng bài
Học tập chúng em nguyện cố gắng
Ghi nhớ từng lời, cố đừng sai.
Cơm bếp tập thể chẳng đủ no
Ăn xong như thể đã về mo
Được thêm miếng cháy là hỉ hả
Nào dám thèm chi miếng thịt to.
Sống ở nhà dân đâu phải lo
Cô bác cho ta được tự do
Họp hành, học tập không quản ngại
Vô lo, vô nghĩ, chẳng so đo.
Quyết tâm nắm được "Chìa khoá vàng"
Mở kho kiến thức rộng thênh thang
Từng bước, từng bước, ta vươn tới
Làm chủ cuộc đời đầy hứng khởi.
Ta đã về đây, Nga 67 ơi
Gương mặt thân quen, nét rạng ngời
Tay bắt mặt mừng sao đằm thắm
Nghĩa nặng tình sâu nhớ một thời.
Hàng năm gặp mặt ta vẫn vui
Nhưng không giấu nổi nỗi ngậm ngùi
Nhớ thương các bạn đi xa mãi
Đã từng cùng ta lúc buồn vui.
Năm chục năm cuộc đời sang trang
Chúng ta bước sang tuổi nhuốm vàng
Mùa Thu ai đó còn vương vấn
Bỏ lại đằng sau những nấc thang.
Khoá Nga 67 của ta ơi
Mãi mãi ta thêm mến yêu Người
Mong ngóng thường niên ngày gặp mặt
Để được trao nhau những nụ cười.
Thứ Bảy, 19 tháng 8, 2017
Bài thơ "Khóa 67 mình" của Thày Lê Đức Mẫn tặng ngày Hội Khóa 2017
KHÓA 67 MÌNH
Tặng các em sinh viên
Khóa 1967-1970
Khoa Tiếng Nga, Đại học
Ngoại ngữ Hà Nội
Lê Đức Mẫn,
II-2017
Khóa 67 mình được học chữ đầu tiên
Là “Golod” (голод) có nghĩa là “đói kém”.
Thương các bạn tuổi đời chưa kịp lớn,
Mẹt ngô rang nuôi cả mấy năm trường.
Những năm ấy sao mà lạnh thấu xương,
Lại học chữ “kholod” (холод) là “rét buốt”.
Chăn không có, áo quần thì vá đụp,
Lớp học nhà tranh, cái gió cũng chen vào.
Mình học “temno” (темно) là “tối”, phải không nào?
Chỉ có cây đèn chai thức cùng con chữ.
Rồi cũng nên người, tối trời nhưng sáng dạ,
Nhờ ánh đèn le lói đó theo ta.
Cái năm 67 này “chiến tranh” khắp gần xa,
Chữ “voina” (война) học đúng ngày oanh kích.
Rồi bạn bè tòng quân, có người về không kịp.
Nào ta cúi đầu cho một phút thêm thương.
Chữ “tyazhelo” (тяжело) nay đọc vẫn bàng hoàng,
Thày dịch nghĩa là “gian nan, khổ cực”.
Ốm vàng mắt vẫn mò lên lớp học,
Đường lội ngang đùi không bỏ tối liên hoan.
Chữ “druzhba” (дружба) hồi ấy cứ phân vân,
“Tình bạn” là gì, nửa đời sau mới biết.
Thày đọc cho nghe bài thơ Nga da diết:
“Mẩu bánh mì tôi bạn cũng chia đôi”*.
“Lyubit” (любить) là “yêu”, sao đọc chẳng nên lời?
Ngây ngô quá chia hoài ngôi thứ nhất.
Trăm lần gặp, cả trăm lần tim đập,
Đầu bạc rồi, lại gặp, vẫn bâng khuâng!
67 chúng mình ơi! Thương những tháng năm
Toàn đói rách và chiến tranh nghiệt ngã,
Nhưng tình bạn, tình yêu là tất cả,
Là ánh đèn luôn đỏ giữa tim ta.
* Thơ Prokofiev
Chủ Nhật, 23 tháng 7, 2017
Chủ Nhật, 16 tháng 7, 2017
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)










































































































