Bài đăng phổ biến

Chủ Nhật, 2 tháng 8, 2015

Ca khúc Nga "Hoa thắm nở trong vườn xuân" (Хороши Весной В Саду Цветочки), Nhóm Khúc ca xưa trình bày


Ca khúc Nga "Thời gian ơi, xin ngừng trôi" (Ах зачем эта ночь) do Nguyễn Tuấn Khoa trình bày


Ca khúc Cây thùy dương do Nhóm Khúc ca xưa trình bày


Ca khúc Tôi hỏi cây tần bì (Я спросил у ясеня) do Nguyễn Tuấn Khoa đặt lời Việt và trình bày


Ca khúc Em bé thành Lêningrad (Шел ленинградский паренек) do Tuấn Khoa, Nhóm Khúc ca xưa trình bày


Ca khúc SULIKO (СУЛИКО) do Nhóm nhạc "Khúc ca xưa" trình bày


Thứ Sáu, 1 tháng 5, 2015

Giới thiệu bài thơ "Chuyện tình cỏ may" của bạn Nguyễn Văn Học

CHUYỆN TÌNH CỎ MAY

Bạn từ thời học đại học vừa tặng cuốn "Kỷ yếu học viên lớp bồi dưỡng viết văn khóa VIII" nhân dịp bạn í chính thức là hội viên hội nhà văn Việt Nam. Trong cuốn kỷ yếu có bài thơ "Chuyện tình cỏ may" mà có lần bạn đã đọc trong ngày hội lớp N67 của bọn mình. Chuyện trò với bạn mới thấy công việc văn thơ thật lao tâm khổ tứ. Sau khóa học bạn đã phải đốt đi hơn trăm bài thơ gan ruột của mình, chỉ lưu giữ năm sáu chục bài để sửa lại. Trước kia mình cũng ti toe làm một số bài thơ giờ thì không dám nữa. Thôi thì đọc thơ của người khác cũng thấy thú vị rồi. Xin giới thiệu "Chuyện tình cỏ may" của anh Nguyễn Văn Học với lời bình của chị Lê Hà, con gái nhạc sĩ Lê Lôi và là em gái chị Lê Thụy Ánh - người chị, người bạn lớn, một đồng nghiệp yêu quý của mình.

CHUYỆN TÌNH CỎ MAY
                           Nguyễn Văn Học

Nhìn bông hoa cỏ rung rinh
Bồi hồi nhớ lại chuyện tình cỏ may
Trăng thu huyền ảo nên say
Gió thu se lạnh chở đầy hương quê
Ngồi trên triền cỏ ven đê
Áo em trăng trắng bộn bề hoa may
Thì thầm: “Anh nhé, nhẹ tay
Nhặt sao cho hết bên này, bên kia”
Đêm trong lạc lối sang khuya
Trăng thanh thao thức sẻ chia tâm tình
Đời trôi theo cuộc mưu sinh
Triền sông đom đóm soi mình hoa may
Ước gì có được phút giây
Để hoa may... lại vương đầy áo em!
LỜI BÌNH: Lê Hà 
Mùa thu vốn được ví như chàng nghệ sĩ phía sau là nồng nàn nắng hạ, phía trước là cái lạnh mơ hồ... Nóng và lạnh hòa trộn để cho mùa thu vừa đủ nhớ, vừa đủ yêu, vừa đủ để khao khát. Trời ấy, đất ấy, cảnh sắc ấy khiến lòng người như lâng lâng say cũng là điều dễ hiểu và cũng còn dễ hiểu khi mùa thu của cuộc đời gặp gỡ với mùa thu tạo vật. Sự gặp gỡ mang tính quy luật như dịu lại để rồi cộng cảm, rồi ngân lên cung bậc thành thơ: “Nhìn bông hoa cỏ rung rinh/ Bồi hồi nhớ lại chuyện tình cỏ may”.

Cỏ may gần với heo may, gần với mùa thu, mùa đời... Khi cơm áo không còn đè nặng đôi vai, cái có đã có, cái chưa có đã yên bề ấy là lúc con người có ý thức tìm về ký ức, tìm về những gì đã mất. Ý thức thức dậy như chất xúc tác để cân bằng đời sống, nó giúp hồn người hướng thiện, nó neo vào bản ngã, thoát bớt sự xô bồ... Có thể nói hoài niệm là đặc tính của mùa thu. Con người đến với mùa thu chân tình như đến với hoài niệm: ”Ngồi trên triền cỏ ven đê/Áo em trăng trắng bộn bề hoa may”.

Tình đầu không mấy khi viên mãn, nhưng tình đầu quả thật khó nhạt phai. Sau hai cặp lục bát mang đặc trưng của sự kể, tả thì hiện lên cái áo em với cặp từ láy “trăng trắng”, một câu thơ trẻ trung như thời 17 tuổi, ngày tâm hồn mới chơm chớm đam mê, nó run rẩy..., nó hồi hộp thở dài: “Thì thầm:”Anh nhé, nhẹ tay/ Nhặt sao cho hết bên này, bên kia””.

Câu thơ đẹp như bức vẽ, đọc mà ngỡ như được xem hình ảnh 3 chiều : Nghiêng bên này thì câu thơ khác đi. Ngó bên kia câu thơ gợi lại một liên tưởng... Để ở vị trí cội nguồn, câu thơ hiền thục như chưa hề chạm tới đa đoan: “Đêm trong lạc lối sang khuya/Trăng thanh thao thức sẻ chia tâm tình”.

Tình đầu và người làm thơ hình như giống nhau ở chỗ họ không bao giờ hoạch định được con đường và cái đích phải đến. Bởi tình đầu và thơ ca luôn cần đến sự dìu dắt của số phận. Thế nên “Đêm trong lạc lối ...” và cái nguồn vòng vo luôn mới cho những câu chuyện vu vơ không bao giờ cạn... “Đời trôi theo cuộc mưu sinh/Triền sông đom đóm soi mình hoa may”.

Tình đầu đẹp mà tình đầu hay dang dở bởi cái lẽ tình đầu hồn nhiên và rất bản năng. Tuy nhiên cuộc sống không phải như thơ, cuộc sống là toán học (cơm áo không đùa với khách thơ). Chạm vào vòng cần lao, ngoái lại thấy bờ sông gió... và con đom đóm lập lòe: “Ước gì có được phút giây/Để hoa may... lại vương đầy áo em!”

Mùa thu, chàng nghệ sĩ bỏ lại nơi rộng dài xuân, hạ, bỏ lại mưa nắng buồn vui, chỉ còn lại nơi hồn một điều ước giản dị “Chưa tiêu gì ra món/Đã hết veo cuộc đời” (Đoàn Thị Lam Luyến). Trở về bên bờ xưa sông cũ ước thêm mùa heo may. Câu thơ tâm trạng, nó cụ thể như giấc mơ, dẫu biết giấc mơ không bao giờ trở lại. Tuy nhiên, những mối tình đầu vẫn cứ phải mơ bởi cái đẹp cũng không bao giờ quay lại.
Giản dị, chân thành, dễ đọc, dễ hiểu mà có sự khơi gợi xốn xang là tố chất để cho thơ khởi sắc. “Chuyện tình cỏ may”, tôi đọc mà như tôi gặp lại “Cái buổi ban đầu lưu luyến ấy/Ngàn năm chưa dễ mấy ai quên” (Thế Lữ) ./.

Ngô Anh Thơ
Nguồn: http://traudatnhaque.blogspot.com/2015/04/chuyen-tinh-co-may.html

Chủ Nhật, 12 tháng 4, 2015

Gặp mặt xuân Ất Mùi tại Quán Gió - Ngô Anh Thơ

Bạn bè bảo sao độ này không thấy viết bài. Ừ, chẳng hiểu sao lại thế. Bận rộn? Tuổi già? Có vẻ như vậy lại không phải vậy. Bận nhưng không đến mức không có thời gian. Già, hừm, đâu có cảm giác ấy. Vẫn muốn làm nhiều thứ lắm. Hi hi, chắc tại lười. Bé đi học rồi, rỗi mà viết cái gì đi chứ. Vậy là quyết định ghi lại cảm xúc gặp mặt N67 năm 2015 vẫn còn đang tràn trề dâng trào.
HÀNH TRÌNH ĐI TÌM QUÁN GIÓ
Mong mãi cuộc gặp mặt bạn bè thường niên N67 và thực sự vui mừng khi Trân nhắn tin “Thơ ơi, khóa mình họp mặt vào sáng thứ Bảy 4.4.15 lúc 9h30 tại Quán Gió công viên Thống nhất. Thơ đến nhé và báo Liên hộ mình nhé”.Gọi điện cho Liên, nhắn nhủ cho Mỹ, hẹn hò. Chà, sao không đi xa xa một chút thay đổi không khí nhỉ. Mà cả cái công viên Thống Nhất rộng thế, biết Quán Gió ở đâu mà tìm. Hỏi, Trân bảo ở phía rạp xiếc. OK - Rạp xiếc ai chả biết! Định đi xe buýt, nghiên cứu thấy có chuyến xe số 9 đỗ ở ngay Trần Nhân Tông trước cửa công viên. Thế thì phải bắt xe đến Học viện Thủy lợi rồi chuyển sang số 9. Nhưng Liên bảo chỉ có xe 21 đến Kim Liên là tới công viên thôi.
Thấy mình loay hoay xe này tuyến kia rối mù, Mister chồng dắt xe máy ra bảo lên xe. Thì lên xe và được thả ở cổng chính công viên. Chẳng sao, càng có cơ hội thăm thú công viên, còn Quán Gió ở mồm, lấy rạp xiếc làm mục tiêu. Vào công viên, có một lễ hội Coffee đang diễn ra ồn ào náo nhiệt. Không phải là thứ mình quan tâm, quay ra luôn. Hỏi bảo vệ Quán Gió ở đâu, cả mấy cậu đều không biết. Đành đi bộ ngược lại tới rạp xiếc nơi Mister chồng vừa lướt qua. Lại hỏi bảo vệ, ông này bảo đi tiếp, rẽ trái là đến Quán Gió. Theo lời ông, rẽ trái, đi sâu vào thấy mấy con voi to đùng chân đập xích loảng xoảng. Thì ra đây là khu nuôi thú dữ của rạp xiếc. Hỏi người canh gác, ông ấy không biết chỉ một bà có lẽ là thổ dân nơi đây chắc biết. Bà í cũng nói không, chỉ một thanh niên mặc may ô, cưỡi xe máy, cổ đeo dây chuyền to như ... xích voi trông ăn chơi sành điệu chắc chắn biết. Chưa kịp cất lời, cậu ta rú ga vút qua, miệng liến thoắng không biết không biết. Nghĩ bụng không biết cậu í không biết cái gì nữa.
Quay ra đường, hỏi bác xe ôm, nhận được lời hướng dẫn tỉ mỉ “Đi hết Trần Nhân Tông, rẽ trái dọc theo đường Lê Duẩn, đến cổng công viên, đi thẳng vào là tới Quán Gió”. Dọc đường thây vô số các quán, nào Quán Mùa Xuân, nào Quán Xanh, mà quán Gió thì cứ hun hút đâu đâu. Cuối cùng cũng tới được cổng công viên đường Lê Duẩn. Đi thẳng vào một đoạn thấy ngay “Nhà hàng Gió Mới”. Gọi điện hỏi Mỹ “Nhà hàng Gió Mới” có phải là Quán Gió không, Mỹ bảo không. Thất vọng toàn tập! Thế thì Quán Gió nằm ở đâu? Mỹ bảo hỏi Toàn là rõ. Mất hết số của bạn bè gọi sao được. Đang chẳng biết đi đâu về đâu thì trông thấy Liên thũng thẵng đi tới. Mừng như chết đuối vớ được cọc. Liên bảo đây chính là Quán Gió, đã từng ăn cưới ở đây mấy lần rồi. Vừa hay Khả phi xe tới. Vậy là chắc ăn rồi. Quán Gió hay Nhà hàng Gió Mới thực sự đã thổi cho mình một làn gió nhẹ nhõm mát mẻ trong cái thời tiết nóng bức, sau hành trình đi tìm Quán Gió không dễ dàng gì. Cũng hay, nếu được thông báo rõ ràng “Quán Gió trong công viên Thống Nhất, 297 đường Lê Duẩn” thì đã chẳng có hành trình kiếm tìm Quán Gió thú vị như vừa kể trên.
Bước vào Quán Gió, đã thấy một số bạn đến trước rồi. Kể lại ai cũng cười bảo ở Thủ đô mà không biết Quán Gió, khú đỉn quá. Ngay Mỹ dân chính gốc Hà thành mà còn không biết huống chi mình. Trước kia, khi con còn nhỏ vào những dịp nghỉ lễ/Tết, bao giờ mà chẳng cho chúng đi công viên chơi, nhưng đâu có biết Quán Gió nằm ở chỗ nào, thêm nữa tiền đâu mà vào quán xá. Chiều con thì mua cho que kem, cốc chè hay cái bánh là xong. Giờ thì biết rõ quán Gió rồi nhé, có thể vanh vách chỉ cho ai chưa biết Quán Gió rồi.
BẠN BÈ
Các bạn đến trước, đều là những gương mặt quen thuộc. Nhận ra ngay Quế từ Thái Nguyên về -  nhân vật chính trong “Truyện tình cỏ may” của anh Học. Tiếc là tác giả bài thơ bị lên chắp ở mắt, sợ xấu trai không đến. Quế vẫn vậy, như lần gặp trước ở Hòa Bình. Chu từ Nam Định lên, đương nhiên là mình nhận ra ngay vì thường xuyên gặp trên Facebook và bạn í cũng mới đến nhà mình cách đây mấy tháng. Bạn Tảo từ Thái Bình, mọi người cũng nhận ra vì bạn cũng tích cực tham gia hội N67. Bạn Vĩnh cũng có mặt, mình hỏi thăm sức khỏe, bạn bảo bây giờ bệnh viện là nhà rồi nghe mà thương. Vậy mà Vĩnh vẫn đến với bạn bè thật cảm động. Thấy Liên gọi điện cho ai đó và đi ra ngoài, lát sau dẫn vào một người tóc bạc, răng rụng, hỏi có biết ai không, mọi người đều chịu không nhận ra. 45 năm còn gì! Hóa ra là Sen! Khi biết Sen rồi thì lại thấy vẫn là Sen của ngày nào. Bông Sen xinh đẹp ngày xưa gắn liền với câu chuyện lão thợ may tóc trát vơ giăng-tin bóng lộn, răng vàng chóe cả miệng cứ sán lại gần Sen tán tỉnh làm cả bọn con gái ghê sợ cứ trông thấy là cực kỳ ghét tránh xa như tránh hủi. Ai thấy Sen cũng ngờ ngợ, khi nhận ra tay bắt mặt mừng, tíu tít thăm hỏi. Sau buổi gặp mặt mấy bạn rủ nhau qua nhà Mỹ, rồi đến thăm nhà Sen ở Khương Hạ. Cũng mừng cho Sen con cái trưởng thành, còn mua nhà đón bố mẹ về ở Hà Nội.
Một lúc sau, anh Bái chống gậy, có con trai tháp tùng đi vào. Cả bọn chạy ra đón anh vui mừng khôn xiết. Giờ mới hiểu tại sao năm nay không đi xa, ở Hà Nội để anh Bái và bạn Vĩnh có cơ hội đến với N67. Anh Bái 81 tuổi, sức khỏe cũng yếu, đến được với hội lớp như thế này quả là rất đáng trân trọng. Khi vào trường, anh gấp đôi tuổi chúng mình, giờ đây tuy yếu nhưng trông anh vẫn còn trẻ, thậm chí còn trẻ hơn một vài bạn. Mong anh khỏe để đến với hội N67 đều đều.
Lần họp mặt N67 năm nay chỉ có 28 bạn, vắng khá nhiều gương mặt thân quen như An, Định, Huy, Học, Minh, Hiến... chắc vì lý do nào đó không đến được, nhưng đều được các bạn nhắc đến hỏi thăm. Năm nay xum họp ngoài trời, bên cạnh còn có một đám cưới, không nghe được các bạn hát như mọi năm. Dẫu sao các bài hát, nhất là các bản tình ca Nga vẫn là cái hồn để đưa N67 quay trở về “thời xa vắng” gian khó vất vả nhưng vô cùng thân thương,  đẹp đẽ lãng mạn đến tự hào. Cái hồn ấy gắn kết thu hút lôi cuốn N67 lại với nhau thành một hội bạn bè để hàng năm có dịp ta lại ngồi bên nhau giao lưu chia sẻ tâm tình. May có Toàn mang theo chiếc ghi-ta đàn hát chút chút làm cho không khí bên hồ nước  mênh mang dưới bóng cây xanh êm đềm thêm phần romantic.
Tụ tập bên nhau, và tự nhiên hình thành từng tốp từng tốp xúm lại kể cho nhau nghe chuyện con cháu, chuyện sức khỏe. Ấn tượng nhất là Nghĩa đưa ra triết lý 3N (không phải 3N67 đâu nhé) - đó là Nhá - Nhớ - Nhún làm cả bọn cười lăn lóc. Bạn nào đạt được cả 3N bây giờ thì đúng là vô địch, chắc chỉ có con trai, con gái thì chịu được 2 N đầu đã là may mắn rồi. Mình chỉ mong ở cái tuổi này được tứ quý “Sống khỏe - Chết nhanh - Có tiền để dành - Được mọi người nhớ đến” là quá quý rồi. Sống khỏe là do chính bản thân ta quyết định, có chăm chỉ luyện tập thể dục thể thao hay đi bộ không, có ăn uống điều độ, giữ cho tinh thần được lạc quan, bớt lo lắng đi không. Chết có được nhanh là do số phận, do Ông Trời quyết định. Có ít tiền để dành thì chắc N67 chúng mình ai chẳng có chút chút để sau này khỏi phải nhờ đến con cháu. Điều thứ tư thì khỏi nói, cứ hàng năm tụ tập đều đặn như thế này đã là một minh chứng được mọi người nhớ đến rồi còn gì.
Mọi người cũng lặng đi khi nghe tin bạn Sin vừa mới đi xa do bạo bệnh. Sin và Tiễn người Hà Tĩnh đồng hương với Liên nên hai bạn hay đến chơi nhà bác Hốt nơi mình và Liên ở. Nhớ có lần các bạn ấy lấy đâu ra bột mì và mật thế là cả bọn hì hụi nhào bột mì nặn thành viên, đun nước mật thả vào thành cái-gọi là-chè để mà cùng nhau xì xụp húp ngon đáo để. Sau này bạn Sin công tác ở Quảng Ninh, có một lần về tham dự hội N67. Giờ thì bạn đã đi xa theo chân các bạn Khánh, Liểu, Ninh, Đức, Lượng, Thuấn, Dẩn, Hồng rồi. Cầu mong các bạn thanh thản yên nghỉ cõi vĩnh hằng.
Sinh-Lão-Bệnh-Tử là quy luật muôn đời, chẳng ai tránh được. Vậy nên ta cứ phải sống vui, sống khỏe để hàng năm gặp nhau cho vui vẻ, các bạn N67 nhé!
http://traudatnhaque.blogspot.com/2015/04/gap-mat-xuan-at-mui-tai-quan-gio_10.html