Bài đăng phổ biến

Thứ Bảy, 23 tháng 3, 2013

Một số hình ảnh hoạt động Hội Khóa N67 ngày 23-3-2013 tại Hà Nội

Ngày Hội Khóa năm nay có mặt gần 30 bạn, đặc biệt có một số bạn ở xa đã lâu mới tham dự và có anh Bái, một người anh nhiều tuổi nhất. Xin giới thiệu một số hình ảnh:
Tặng ảnh chụp năm ngoái
Bạn Dũng (Giống) lần đầu dự Hội Khóa
Gặp gỡ tại điểm hẹn
Đang làm gì thế này?
Trước cửa hàng gốm sứ Bát Tràng
Anh Bái vẫn phong độ
Người trẻ nhất Hội
Hội trưởng luôn bận rộn
Camera man chuyên nghiệp
Bà tranh thủ chăm cháu
Xếp về biệt thự mới!
Cặp đôi hoàn hảo
Những giọng ca vàng
Chợt tỉnh!
Sắp phải chia tay, hẹn ngày gặp lại

Thứ Bảy, 16 tháng 3, 2013

Thông báo Hội Khóa Nga văn N67 năm 2013



Thông báo Hội Khóa Nga văn N67 năm 2013

   Vào ngày Thứ bẩy, 23 tháng 3 năm 2013, Hội cựu sinh viên Nga văn Khóa N67 sẽ tổ chức đi Picnic tại Minh Hải resort (Gia Lâm, Hà Nội). Chương trình bao gồm tham quan Bát Tràng và Ecopark, sau đó về Minh Hải resort sinh hoạt tập thể và ăn trưa, về điểm xuất phát và kết thúc vào buổi chiều cùng ngày.
Để tiện cho các bạn chọn lựa, xe ô tô sẽ đón tại 2 địa điểm:
      1. 6h45 tập trung tại trước nhà 34T, Trung Hòa Nhân Chính, đường Hoàng Đạo Thúy (giữa 2 trục đường Trần Duy Hưng và Lê Văn Lương). 7 giờ xe xuất phát.
      2. 7h30 xe đón các bạn tại trước nhà 48A Tăng Bạt Hổ (vườn hoa Pasteur) và tiếp tục hành trình về Bát Tràng.
   Tại cả 2 điểm đón đều có chỗ gửi xe máy cho các bạn có nhu cầu.
   Đề nghị các bạn tập trung đúng giờ.
   Hẹn gặp các bạn đông đủ và vui vẻ.
Ban Tổ chức


Thứ Hai, 25 tháng 2, 2013

Duyên phận

Ra Giêng tháng rộng ngày dài, trà dư tửu hậu, để các bạn không bị “nhàn cư vi”, Nghĩa tôi xin загрузить các bạn một đề tài đàm đạo, mà theo tôi chắc đến tuổi này ai cũng một đôi lần nghĩ tới, đó là

Duyên Phận
                               Duyên Phận… a… ta phải chiều, ới này ai ơi…! ”
                                              Một câu hát chèo truyền thống rất phổ biến.

Tôi sinh ra từ quê lúa Thái Bình,
Lớn lên cùng làn điệu chèo truyền thống.
Những “Tấm Cám”, “Quan Âm Thị Kính”…
Giữa sân đình làng,
Nhịp trống chèo kể bao tích chuyện xưa nay.

Những Duyên tình dang dở men say,
Những Phận người đắng cay, trắc trở!
Ôi! Phải chăng cuộc đời là thế đó?
Câu “Duyên Phận phải chiều…”day dứt mãi trong tim.

Nay năm tháng đã  mang nhiều biến đổi,
Bao đời người đã đơm nụ, trổ hoa.
Song chữ Phận cùng 5 chìm 7 nổi,
Dễ mấy ai đã vượt được qua!

Ôi! Duyên Phận là gì thế nhỉ?
Mà đeo đẳng đời người chẳng rời xa!
Ai? Cái gì? tạo nên Số Phận?
Câu hỏi đời, Bạn chia sẻ cùng ta?
                            ***

Có lẽ nào: muôn sự tại Trời*:
     “Ngẫm thay muôn sự tại Trời,
     Trời kia đã bắt làm người có thân,
     Bắt phong trần phải phong trần,
     Cho thanh cao mới được phần thanh cao”   (Nguyễn Du/Truyện Kiều)
    Hay :  “Sang cùng khó bởi chưng Trời,
                 Lăn lóc làm chi cho nhọc hơi!” (Nguyễn Trãi/Ức Trai thi tập)
Lại có câu : “Tiền định tiên tri”
Русские говорят: “Кому что суждено”. 
 “Рождённый ползать - летать не может . Горький/Буревестник)
                                      Разве ???
Phải chăng: Ta có thể làm được tất cả**:
Nhà thơ Hoàng Trung Thông khẳng định “Bàn tay Ta làm ra tất cả.
Cũng với ý đó, Xưa có câu:   “Họa Phúc vô môn duy Nhân tự triệu”
Hay : “Đức năng thắng số”
Русская мудрость гласит: “Всякий - Кузнец своего счастья
             Или:         В судьбе, как и в борьбе, выиграет Смелый
                              Кто за счастье борется, к тому оно и клонится”
                                         Не правда ли ???
Rất có thể: “Thiên Địa Nhân hợp nhất” *** :
 Cha ông ta tổng kết: “Thiên thời, Địa lợi, Nhân hòa”
                   Hay:    “Mưu sự tại Nhân, thành sự tại Thiên
Kinh thánh có câu:
Đức Chúa Trời có tình thương và tình thương đó được ban phát cho tất cả mọi Người, nhưng chỉ những Ai sẵn sàng thì mới nhận được tình thương đó.
  
Như vậy, Chúa Trời (Thiên) cùng con Người (Nhân) làm nên số phận!? Nếu Nhân không hòa, Nhân không mưu sự hoặc Nhân không sẵn sàng, thì liệu những Thiên thời (thời cơ=cơ hội=tình thương) chúa Trời ban cho có biến thành hiện thực, hay đến rồi lại ra đi??? và ngược lại, nếu không có Thiên thời???
Bạn nghiêng về Ý nào (* hay ** hay ***)?.
 Ai? Cái gì? Tạo nên Số Phận?????????
Mời các Bạn cùng tôi đàm đạo!
На здоровье шевелитесь мозгом !
                                        Hà Nội, Xuân Quý Tỵ
                                        24 tháng 2 năm 2013

Vũ Trọng Nghĩa

Thứ Sáu, 1 tháng 2, 2013

Ca khúc Đàn sếu (Журавли)

Xin giới thiệu với các bạn ca khúc Đàn sếu (Журавли) do bạn Quang Huy N67 tự đệm guitar và trình bày:

Thứ Tư, 9 tháng 1, 2013

Bạn cùng giường



BẠN CÙNG GIƯỜNG
Ngô Anh Thơ 
Đừng vội nghĩ khác, bạn nhé. Bạn cùng giường ở đây đúng hoàn toàn về nghĩa đen nhưng vô cùng trong sáng. Đấy là tôi muốn nói đến một người bạn ba năm cùng giường thời đại học của tôi -  bạn Nguyễn Hồng Liên,  quê ở Hương Sơn, Hà Tĩnh.
Người bạn cùng giường của tôi thời sinh viên đấy.
Năm 1967, vượt qua bom đạn với quãng đường sáu bẩy trăm cây số, Hồng Liên đến Gia Lương, Hà Bắc để học thứ tiếng Rutski day dứt, mà  tôi thích gọi là thứ tiếng của Puskin hơn là của Lê-nin vĩ đại. Hồng Liên được xếp vào ở nhà bác Hốt với tôi và Dẩn ở Bình Lục, Nam Hà. Tôi gọi Liên là bạn cùng giường vì khi ở sơ tán, bác chủ dành cho 3 chị em một giường, khi về Hà nội tôi với Liên vẫn một giường tầng, Liên tầng trên, tôi tầng dưới. Những hôm rét buốt hai chị em thường ngủ chung, lấy chăn dạ của tôi làm đệm, đắp chăn bông của Liên, ôm nhau ngủ ấm áp vô cùng.
Hồng Liên là người trực tính, thẳng thắn nhưng hết sức khoan dung độ lượng, luôn quan tâm chăm sóc bạn bè.  Hai chị em thân nhau nhưng luôn lo lắng cho Dẩn, cô bạn có hoàn cảnh kinh tế khá hơn nhưng có sức khỏe yếu hơn. (Tội nghiệp Dẩn! Cầu mong bạn bình yên thanh thản nơi suối vàng!). Mọi người hay bảo dân miền trong "cá gỗ" thế này thế kia, nhưng tôi tự thấy mình "cá gỗ" hơn Liên nhiều. Một chi tiết mà tôi phục Liên mãi, dám ra chợ Đò ở Kênh Vàng mua hẳn một con gà về chiêu đãi bác chủ và mấy chị em. Thời đấy khó khăn, ăn chẳng đủ no, có nằm mơ cũng chẳng dám, vậy mà được ăn thịt gà hẳn hoi. Miếng ngon nhớ lâu, bữa cơm gà đặc biệt ấy theo tôi suốt cả cuộc đời.
Hai chị em hay tâm tình kể chuyện nhà, chuyện xóm cho quên nỗi nhớ gia đình. Tôi rất thích những buổi chiều quê Liên, bà con chòm xóm tụ tập uống nước chè xanh, ăn cu-đơ hay củ khoai, củ sắn, mộc mạc giản dị thân tình biết bao. Tôi ở phố thị làm sao có được cảnh ấy. Chị em tôi với anh chị Liên đều coi tôi và Liên như người trong nhà. Mỗi khi Liên về quê nghỉ hè, tôi không quên gửi cho Oanh, Hiền, Phương là các em gái Liên ít vở học sinh. Sau này Oanh học ở Nga về, lại dạy ở Đại học Tổng hợp trường tôi, làm cho tình thân thêm gần gũi. Hiền và Phương cũng thế, sau này mới gặp, nhưng thấy thân thiết như chị em gái vậy. Có lần Liên và Trân còn về quê nghèo phố thị Vân Đình của tôi, phải đi bộ ba cây số từ bến xe ô tô sơ tán về nhà. Thấy nhà tôi nghèo, bố thì mất, lại đông chị em, Liên càng thương tôi nhiều hơn.
Ở sơ tán, xa nhà, thiếu thốn tình cảm kinh khủng. Vì thế mỗi lần chị Huệ hay anh Tộ của Liên đến thăm là chúng tôi mừng quên nhớn. Anh trai, chị gái Liên đến, đồng nghĩa với việc chúng tôi được chăm sóc nhiều hơn, cả vật chất lẫn tinh thần. Chị Huệ coi tôi như em gái, thủ thỉ chuyện trò khuyên nhủ đủ điều. Chị bé nhỏ, mắt to, lông mi cong dài, mặt lấm tấm tàn hương, mái tóc quăn trông dễ thương trong bộ quân phục gọn gàng. Dưới mắt tôi chị thật đẹp, thật hiền. Chỉ buồn cười cái cách chị nhảy lên đạp xe trông rất ngộ, chân chị với với, mãi mới tới cái Pê-đan làm tôi và Liên cứ cười ngặt nghẽo mãi. Vậy mà chị đã đi rất xa, rất xa... Anh Tộ trông đẹp, hiền nhưng sao tôi thấy anh nghiêm thế, cao xa vời vợi, không dám gần. Có lần, một hè ở nơi sơ tán, hai chị em dám lên Thái Nguyên thăm anh. Đó là lần đầu tiên tôi biết thế nào là núi là rừng, là khu gang thép Thái Nguyên, khu công nghiệp số một của đất nước thời đấy.  Bọn tôi còn dám bắt tàu hỏa đi xuống tận Hải Phòng thăm người bà con nào đó của Liên. Đó cũng là lần đầu tiên tôi biết thế nào là biển với thành phố Hoa Phượng đỏ có bến cảng ngày ấy thấy lam lũ đói nghèo. Cũng là lần đầu tiên tôi biết có con dạm trông hơi giống con cua và được ăn các món dạm xào chua ngọt và dạm nấu canh mồng tơi. Chỉ nhớ dạm có nhiều màu hơn cua nhưng không thể sánh với cua đồng quê mình được.
Tốt nghiệp, tôi ở Hà Nội, Liên lên mãi Thác Bà làm phiên dịch. Loanh quanh một thời gian Liên về dạy trường Kiến trúc trên trục đường Nguyễn Trãi gần trường Tổng hợp của tôi. Chị em thân càng thêm thân. Ở gần nhà nhau, hai chị em thường xuyên qua lại, nhất là những dịp Tết Nguyên Đán, hồi bọn trẻ còn nhỏ, lúc thì Liên kéo cả chồng con sang nhà tôi, lúc thì tôi cho cả nhà sang nhà Liên ăn Tết. Ngày ấy nghèo, ăn uống chẳng mâm cao cỗ đầy gì, nhưng tràn ngập tình thương mến vui vẻ.
Con trai Liên, cháu Thông trước đây thường bảo mẹ và cô sao giống nhau thế, có hai con trai như nhau, nhà có ba mặt đường giống nhau (dù diện tích mặt bằng nhà Liên gần gấp đôi nhà tôi), cả hai đều có con chưa chịu lấy vợ...Giờ thì hai chị em hơi khác nhau rồi. Anh Khiêm chồng Liên đã đi xa, cháu Thông lấy vợ có hai con. Liên lên chức bà nội bận rộn suốt ngày. Tôi thì mải đi theo công việc thiện nguyện mà tôi tìm thấy ý nghĩa mới, niềm vui mới trong cuộc đời. Hết dạy lớp Hy vọng cho các bé bị mắc bệnh hiểm nghèo phải chữa trị lâu dài ở BV mỗi tuần một buổi, lại tranh thủ dành những thời gian thích hợp đi quyên góp, phân loại, sắp xếp đóng thùng chuẩn bị cho những chuyến đi vùng cao, đến với những em bé nghèo chưa đủ áo ấm và bữa ăn chưa có thịt. Dẫu ít gặp nhau hơn, nhưng trong tôi luôn có một chỗ nồng ấm dành cho người bạn cùng giường một thời năm nào, người bạn từ thuở tóc còn xanh, còn đẹp với một tình cảm thật trìu mến, thật thiết tha.
Người bên phải là bà nội Hồng Liên bây giờ, vẫn đằm thắm đáng yêu như hồi nào.