Bài đăng phổ biến

Thứ Hai, 25 tháng 2, 2013

Duyên phận

Ra Giêng tháng rộng ngày dài, trà dư tửu hậu, để các bạn không bị “nhàn cư vi”, Nghĩa tôi xin загрузить các bạn một đề tài đàm đạo, mà theo tôi chắc đến tuổi này ai cũng một đôi lần nghĩ tới, đó là

Duyên Phận
                               Duyên Phận… a… ta phải chiều, ới này ai ơi…! ”
                                              Một câu hát chèo truyền thống rất phổ biến.

Tôi sinh ra từ quê lúa Thái Bình,
Lớn lên cùng làn điệu chèo truyền thống.
Những “Tấm Cám”, “Quan Âm Thị Kính”…
Giữa sân đình làng,
Nhịp trống chèo kể bao tích chuyện xưa nay.

Những Duyên tình dang dở men say,
Những Phận người đắng cay, trắc trở!
Ôi! Phải chăng cuộc đời là thế đó?
Câu “Duyên Phận phải chiều…”day dứt mãi trong tim.

Nay năm tháng đã  mang nhiều biến đổi,
Bao đời người đã đơm nụ, trổ hoa.
Song chữ Phận cùng 5 chìm 7 nổi,
Dễ mấy ai đã vượt được qua!

Ôi! Duyên Phận là gì thế nhỉ?
Mà đeo đẳng đời người chẳng rời xa!
Ai? Cái gì? tạo nên Số Phận?
Câu hỏi đời, Bạn chia sẻ cùng ta?
                            ***

Có lẽ nào: muôn sự tại Trời*:
     “Ngẫm thay muôn sự tại Trời,
     Trời kia đã bắt làm người có thân,
     Bắt phong trần phải phong trần,
     Cho thanh cao mới được phần thanh cao”   (Nguyễn Du/Truyện Kiều)
    Hay :  “Sang cùng khó bởi chưng Trời,
                 Lăn lóc làm chi cho nhọc hơi!” (Nguyễn Trãi/Ức Trai thi tập)
Lại có câu : “Tiền định tiên tri”
Русские говорят: “Кому что суждено”. 
 “Рождённый ползать - летать не может . Горький/Буревестник)
                                      Разве ???
Phải chăng: Ta có thể làm được tất cả**:
Nhà thơ Hoàng Trung Thông khẳng định “Bàn tay Ta làm ra tất cả.
Cũng với ý đó, Xưa có câu:   “Họa Phúc vô môn duy Nhân tự triệu”
Hay : “Đức năng thắng số”
Русская мудрость гласит: “Всякий - Кузнец своего счастья
             Или:         В судьбе, как и в борьбе, выиграет Смелый
                              Кто за счастье борется, к тому оно и клонится”
                                         Не правда ли ???
Rất có thể: “Thiên Địa Nhân hợp nhất” *** :
 Cha ông ta tổng kết: “Thiên thời, Địa lợi, Nhân hòa”
                   Hay:    “Mưu sự tại Nhân, thành sự tại Thiên
Kinh thánh có câu:
Đức Chúa Trời có tình thương và tình thương đó được ban phát cho tất cả mọi Người, nhưng chỉ những Ai sẵn sàng thì mới nhận được tình thương đó.
  
Như vậy, Chúa Trời (Thiên) cùng con Người (Nhân) làm nên số phận!? Nếu Nhân không hòa, Nhân không mưu sự hoặc Nhân không sẵn sàng, thì liệu những Thiên thời (thời cơ=cơ hội=tình thương) chúa Trời ban cho có biến thành hiện thực, hay đến rồi lại ra đi??? và ngược lại, nếu không có Thiên thời???
Bạn nghiêng về Ý nào (* hay ** hay ***)?.
 Ai? Cái gì? Tạo nên Số Phận?????????
Mời các Bạn cùng tôi đàm đạo!
На здоровье шевелитесь мозгом !
                                        Hà Nội, Xuân Quý Tỵ
                                        24 tháng 2 năm 2013

Vũ Trọng Nghĩa

Thứ Sáu, 1 tháng 2, 2013

Ca khúc Đàn sếu (Журавли)

Xin giới thiệu với các bạn ca khúc Đàn sếu (Журавли) do bạn Quang Huy N67 tự đệm guitar và trình bày:

Thứ Tư, 9 tháng 1, 2013

Bạn cùng giường



BẠN CÙNG GIƯỜNG
Ngô Anh Thơ 
Đừng vội nghĩ khác, bạn nhé. Bạn cùng giường ở đây đúng hoàn toàn về nghĩa đen nhưng vô cùng trong sáng. Đấy là tôi muốn nói đến một người bạn ba năm cùng giường thời đại học của tôi -  bạn Nguyễn Hồng Liên,  quê ở Hương Sơn, Hà Tĩnh.
Người bạn cùng giường của tôi thời sinh viên đấy.
Năm 1967, vượt qua bom đạn với quãng đường sáu bẩy trăm cây số, Hồng Liên đến Gia Lương, Hà Bắc để học thứ tiếng Rutski day dứt, mà  tôi thích gọi là thứ tiếng của Puskin hơn là của Lê-nin vĩ đại. Hồng Liên được xếp vào ở nhà bác Hốt với tôi và Dẩn ở Bình Lục, Nam Hà. Tôi gọi Liên là bạn cùng giường vì khi ở sơ tán, bác chủ dành cho 3 chị em một giường, khi về Hà nội tôi với Liên vẫn một giường tầng, Liên tầng trên, tôi tầng dưới. Những hôm rét buốt hai chị em thường ngủ chung, lấy chăn dạ của tôi làm đệm, đắp chăn bông của Liên, ôm nhau ngủ ấm áp vô cùng.
Hồng Liên là người trực tính, thẳng thắn nhưng hết sức khoan dung độ lượng, luôn quan tâm chăm sóc bạn bè.  Hai chị em thân nhau nhưng luôn lo lắng cho Dẩn, cô bạn có hoàn cảnh kinh tế khá hơn nhưng có sức khỏe yếu hơn. (Tội nghiệp Dẩn! Cầu mong bạn bình yên thanh thản nơi suối vàng!). Mọi người hay bảo dân miền trong "cá gỗ" thế này thế kia, nhưng tôi tự thấy mình "cá gỗ" hơn Liên nhiều. Một chi tiết mà tôi phục Liên mãi, dám ra chợ Đò ở Kênh Vàng mua hẳn một con gà về chiêu đãi bác chủ và mấy chị em. Thời đấy khó khăn, ăn chẳng đủ no, có nằm mơ cũng chẳng dám, vậy mà được ăn thịt gà hẳn hoi. Miếng ngon nhớ lâu, bữa cơm gà đặc biệt ấy theo tôi suốt cả cuộc đời.
Hai chị em hay tâm tình kể chuyện nhà, chuyện xóm cho quên nỗi nhớ gia đình. Tôi rất thích những buổi chiều quê Liên, bà con chòm xóm tụ tập uống nước chè xanh, ăn cu-đơ hay củ khoai, củ sắn, mộc mạc giản dị thân tình biết bao. Tôi ở phố thị làm sao có được cảnh ấy. Chị em tôi với anh chị Liên đều coi tôi và Liên như người trong nhà. Mỗi khi Liên về quê nghỉ hè, tôi không quên gửi cho Oanh, Hiền, Phương là các em gái Liên ít vở học sinh. Sau này Oanh học ở Nga về, lại dạy ở Đại học Tổng hợp trường tôi, làm cho tình thân thêm gần gũi. Hiền và Phương cũng thế, sau này mới gặp, nhưng thấy thân thiết như chị em gái vậy. Có lần Liên và Trân còn về quê nghèo phố thị Vân Đình của tôi, phải đi bộ ba cây số từ bến xe ô tô sơ tán về nhà. Thấy nhà tôi nghèo, bố thì mất, lại đông chị em, Liên càng thương tôi nhiều hơn.
Ở sơ tán, xa nhà, thiếu thốn tình cảm kinh khủng. Vì thế mỗi lần chị Huệ hay anh Tộ của Liên đến thăm là chúng tôi mừng quên nhớn. Anh trai, chị gái Liên đến, đồng nghĩa với việc chúng tôi được chăm sóc nhiều hơn, cả vật chất lẫn tinh thần. Chị Huệ coi tôi như em gái, thủ thỉ chuyện trò khuyên nhủ đủ điều. Chị bé nhỏ, mắt to, lông mi cong dài, mặt lấm tấm tàn hương, mái tóc quăn trông dễ thương trong bộ quân phục gọn gàng. Dưới mắt tôi chị thật đẹp, thật hiền. Chỉ buồn cười cái cách chị nhảy lên đạp xe trông rất ngộ, chân chị với với, mãi mới tới cái Pê-đan làm tôi và Liên cứ cười ngặt nghẽo mãi. Vậy mà chị đã đi rất xa, rất xa... Anh Tộ trông đẹp, hiền nhưng sao tôi thấy anh nghiêm thế, cao xa vời vợi, không dám gần. Có lần, một hè ở nơi sơ tán, hai chị em dám lên Thái Nguyên thăm anh. Đó là lần đầu tiên tôi biết thế nào là núi là rừng, là khu gang thép Thái Nguyên, khu công nghiệp số một của đất nước thời đấy.  Bọn tôi còn dám bắt tàu hỏa đi xuống tận Hải Phòng thăm người bà con nào đó của Liên. Đó cũng là lần đầu tiên tôi biết thế nào là biển với thành phố Hoa Phượng đỏ có bến cảng ngày ấy thấy lam lũ đói nghèo. Cũng là lần đầu tiên tôi biết có con dạm trông hơi giống con cua và được ăn các món dạm xào chua ngọt và dạm nấu canh mồng tơi. Chỉ nhớ dạm có nhiều màu hơn cua nhưng không thể sánh với cua đồng quê mình được.
Tốt nghiệp, tôi ở Hà Nội, Liên lên mãi Thác Bà làm phiên dịch. Loanh quanh một thời gian Liên về dạy trường Kiến trúc trên trục đường Nguyễn Trãi gần trường Tổng hợp của tôi. Chị em thân càng thêm thân. Ở gần nhà nhau, hai chị em thường xuyên qua lại, nhất là những dịp Tết Nguyên Đán, hồi bọn trẻ còn nhỏ, lúc thì Liên kéo cả chồng con sang nhà tôi, lúc thì tôi cho cả nhà sang nhà Liên ăn Tết. Ngày ấy nghèo, ăn uống chẳng mâm cao cỗ đầy gì, nhưng tràn ngập tình thương mến vui vẻ.
Con trai Liên, cháu Thông trước đây thường bảo mẹ và cô sao giống nhau thế, có hai con trai như nhau, nhà có ba mặt đường giống nhau (dù diện tích mặt bằng nhà Liên gần gấp đôi nhà tôi), cả hai đều có con chưa chịu lấy vợ...Giờ thì hai chị em hơi khác nhau rồi. Anh Khiêm chồng Liên đã đi xa, cháu Thông lấy vợ có hai con. Liên lên chức bà nội bận rộn suốt ngày. Tôi thì mải đi theo công việc thiện nguyện mà tôi tìm thấy ý nghĩa mới, niềm vui mới trong cuộc đời. Hết dạy lớp Hy vọng cho các bé bị mắc bệnh hiểm nghèo phải chữa trị lâu dài ở BV mỗi tuần một buổi, lại tranh thủ dành những thời gian thích hợp đi quyên góp, phân loại, sắp xếp đóng thùng chuẩn bị cho những chuyến đi vùng cao, đến với những em bé nghèo chưa đủ áo ấm và bữa ăn chưa có thịt. Dẫu ít gặp nhau hơn, nhưng trong tôi luôn có một chỗ nồng ấm dành cho người bạn cùng giường một thời năm nào, người bạn từ thuở tóc còn xanh, còn đẹp với một tình cảm thật trìu mến, thật thiết tha.
Người bên phải là bà nội Hồng Liên bây giờ, vẫn đằm thắm đáng yêu như hồi nào.

Thứ Tư, 19 tháng 12, 2012

Dậy Thì Chúc Xuân!


                                                                                                    Vũ Trọng Nghĩa
Gần đây, trong dân gian, giữa các bậc cao niên lưu truyền một “Bí Kíp Sống Zai” qua mấy vần thơ “Siêu Nạc Quan Ю Đời”:
“Sáu mươi là tuổi dậy thì!
Bảy mươi là tuổi để đi vào đời!
Tám mươi mới biết ăn chơi!
Chín mươi mới đủ tơi bời gió sương!”.
Xuân Mới đang về, Nghĩa tôi mạo muội có “đôi nhời còmm” mời các Bạn N67 cùng nghe chơi vui:
Mới đầu 6, sao dám nói Già?
Cái dáng, cái vẻ vẫn còn là thanh niên!
Giàu Sang Danh Vọng đã hết phiền,
Vui cùng con cháu, sống Tiên giữa Trần.
Đầu năm lên núi chơi xuân,
Giữa năm xuống biển, nay gần mai xa,
Trời Á, Âu…đang vẫy chờ ta!
Còn đi được, còn chơi được, thì ta cứ mần!
Nhưng chớ quên “túc tắc c_ái ch_ân”!
(Nhắc “khoản ấy” nhớ đỉnh xuân năm nào,
Đỉnh xuân mới sưng làm sao!
Hoa thì thơm, Trái thì ngọt, Nhựa thì trào thỏa thuê!)
Mơ màng… rạo rực… đê mê…
Bỗng nghe tiếng cháu hát kề bên tai:
“Bà ơi bà!, cháu yêu bà nắm…
……………………………………”
Hả hê bà ngắm, bà cười:
Bây chừCại sượng trên đời là cại ni!”
Cháu con xúm xít, đề huề,
Rảnh ra, tụ hội bạn bè vui chơi:
Гулять, пировать, болтать, напевать, хохотать đã đời!
(Bát phố, nhậu, tám, hát, cười!)*bản dịch chính chủ
Thoải cái con gà mái”, thảnh thơi, xá gì!
                    Sáu mươi là tuổi dậy thì,
                      Bảy mươi là tuổi đ đi vào đời,
                      Tám mươi mới biết ăn chơi!”
Thấy chưa? Đầu 6 còn sơi mới già!
Bởi cháu cho lên chức Ông Bà
Chứ ngoài kia khối bé còn ỡm à “kìa…anh!”
Bồng bềnh… bảng lảng… mây xanh!
Giật mình, cháu giục “Nhanh nhanh! Ông à!”
……………………………………
Kìa, Nhâm Thìn đã sắp qua,
Hãy nói không với chữGià”, Bạn nghe!
Quý Tỵ Xuân Mới đang về,
Nhớ: Đầu 6 - Tuổi cập kê, dậy thì!
Nào cùng nâng cốc, cụng ly
Chúc Xuân Quý Tỵ 
muốn gì được nuôn !!!
thích gì nàm nuôn !!!
..…… gì ….. nuôn !!!
                                                                   Hà Nội, tháng 12 năm 2012
Và để thích gì nàm nuôn, bạn Nghĩa đã thử:





Bi Bi các bạn nha ! Tôi đi dự tuyển tiếp viên đây. Mấy ông to con ngon zai như  Bốn, Toàn, Bằng, Huy, Lũy, Bản… đi tuyển cùng tôi nào !
 

Chủ Nhật, 21 tháng 10, 2012

Tài năng Ucraina và Trung Quốc 2011

1. Tài năng Ucraina:
Kseniya Simonova, 24 tuổi, vẽ bằng cát trên mặt kính, mô tả một giai đoạn lịch sử bi tráng của dân tộc và thân phận con người, với chủ đề “Mãi mãi bên nhau”.
Kseniya Simonova - Mãi mãi bên nhau


Đây là buổi biếu diễn chung kết Superfinal Ukraine's got Talent với chủ đề “Не опоздайте!' (Đừng đến muộn):






2. Tài năng Trung Quốc:

Vũ điệu ‘Tay trong tay” do Ma Li (Mã Lệ) 33 tuổi và Zhai Xiao Wei (Trại Hiếu Vĩ) 25 tuổi trình bày, cả hai đến từ tỉnh Hà Nam,  Mã Lệ mất tay phải vì tai nạn giao thông năm 19 tuổi, Trại Hiếu Vĩ mất chân trái từ nhỏ, là vận động viên khuyết tật. Tiết mục này được khán giả bình chọn nhiều nhất và đoạt huy chương bạc trong cuộc thi nhảy múa của CCTV quy tụ hơn 7000 người thi, phần lớn là diễn viên chuyên nghiệp và lành lặn.
Đây là tiết mục biểu diễn của họ trong “China got talent”:
"Tay trong tay" tại "China got talent"


Xin giới thiệu một số tài năng xuất sắc trong chương trình “got talent” của các nước tại địa chỉ sau:
Một số tài năng trong “got talent” của các nước

Thứ Ba, 10 tháng 7, 2012

Lá thư của Thày 43 năm trước

Anh Thơ, 30-4-2012

Kỳ nghỉ lễ kéo dài mấy ngày liền. Ông chồng vi vu tận phương trời nào. Con trai cùng bạn gái (có thể coi là vợ vì đã đăng ký và chụp ảnh cưới ) thì đi nghỉ tại một resort ở Sơn Tây. Mình chẳng đi đâu, ở nhà làm Osin, giặt giũ cất dọn đồ mùa Đông và dọn dẹp sách vở. Thật hay tìm lại được lá thư của thầy giáo cũ vô cùng kính yêu thời đại học của mình là thầy Lê Đức Mẫn. Đọc lại vẫn cảm thấy xao xuyến bồi hồi nhớ lại một thời thật đẹp, vật chất nghèo khó chẳng có gì nhưng đầy ắp cuộc sống tinh thần giàu có phong phú đáng trân trọng. Lá thư của thầy là một minh chứng. Một vài điều trong bài phát biểu của thầy có thể không còn hợp thời lắm nhưng đọng lại là tấm lòng người thầy luôn tâm huyết với trò. Cái mình có được ngày nay, một cô giáo luôn được trò yêu mến kính trọng chính là chịu ảnh hưởng từ thầy rất nhiều. Đăng lại bức thư của thầy như một lời tri ân sâu sắc tới người thầy yêu quý mà suốt đời em vẫn là cô trò nhỏ chỉ biết ngưỡng mộ thầy.

Cáp Thủy 22.11.1969
Anh Thơ thân!
Nhận được thư của Anh Thơ hơi muộn nghĩa là sau ngày lễ hai ngày, song điều ấy cũng làm tôi hết sức xúc động bởi một lẽ đương nhiên là chúng ta đã làm việc với nhau nhiều, hiểu nhau và các đồng chí đã nhớ tới tôi. Trước hết cho tôi gửi tới Anh Thơ lời chúc sức khỏe, tiến bộ và hạnh phúc  (không biết chúc thế là sớm hay đã là muộn mặc dù tôi đã cố dùng chữ hạnh phúc ở nghĩa rộng nhất), sau nữa nhờ Anh Thơ chuyển đến các đ/c phụ trách lớp và chi đoàn, các đ/c trong tốp ca nữ cùng toàn thể anh chị em trong lớp lời chúc mừng nhiệt thành nhất. Rất cám ơn Anh Thơ đã lo cho tôi nhiều mặt trong đó có vấn đề sức khỏe. Tôi cũng thấy như vậy và hứa với các đ/c sẽ rèn luyện đều về các mặt.
Năm nay làm việc với anh chị em sinh viên mới, lúc nào tôi cũng nhớ những ngày đã qua, một tình cảm thật sự sâu sắc gắn bó tôi với tất cả các đồng chí, chỉ tiếc rằng khả năng tôi không cho phép theo các đồng chí đến cùng, rồi những công việc hàng ngày kéo tôi vào những suy nghĩ gián đoạn, lẻ tẻ không cho phép để tâm đến tất cả mọi chuyện được. Năm nay tôi chủ nhiệm lớp ba, Học và Vĩnh học tốt hơn trước nhiều, lớp vui và văn nghệ tạm được. Tôi chuyển sang dạy dịch cũng tìm thấy những cái vui riêng, cái vui âm thầm  của những phát hiện nho nhỏ. Tôi vẫn cố gắng học tập, mong mỏi sau này không thua kém các đồng chí nhiều quá.
Hôm kia nhà trường tổ chức lễ kỷ niệm ngày Quốc tế hiến chương các nhà giáo, Ban Giám hiệu có bảo tôi phát biểu. Tôi cũng viết ra mấy dòng ôn lại những suy nghĩ và thu lượm của mình mấy năm vừa qua. Tiện đây tôi ghi lại nguyên vẹn, âu cũng là một cách tâm sự. Anh Thơ cùng các bạn, nhất là các bạn trong tốp ca nữ, chịu khó đọc tạm vậy, và nếu rỗi rãi thì cho tôi biết suy nghĩ của mình nhé. Tôi muốn hiểu các đồng chí nhiều hơn để từ đó có những suy nghĩ đúng đắn hơn nữa (tôi ghi lại nguyên văn vì muốn giữ lại không khí của một ngày lễ.)

Kính thưa Ban Giám hiệu nhà trường.
Thưa các đồng chí cán bộ công nhân viên các phòng.
Thưa các đ/c đồng nghiệp hôm nay và tương lai của tôi.
Cách đây hai hôm khi dự cuộc họp cho đợt học chính trị của các đ/c sinh viên, đ/c Luân, phụ trách phòng chính trị, hỏi tôi:"Sắp đến ngày 20.11 đ/c nghĩ gì?" Tôi đã trả lời:"Mỗi năm đến ngày ấy mỗi giáo viên chúng tôi lại tự soi lại mình một lần, tự lấy danh hiệu người giáo viên nhân dân đánh giá xem mình còn những mặt gì thiếu sót để làm sao khỏi cảm thấy hổ thẹn, để khỏi vì mình làm xấu xa ý nghĩa của một ngày rất đẹp, để cho một đôi người có thể nói :" Đó không phải là ngày quốc tế các nhà giáo mà là ngày quốc táo các nhà dế." Đ/c hỏi thêm:"Thế đồng chí đã có mấy ngày 20.11 rồi?" Tôi bảo được bốn. Đồng chí bảo tôi rằng suy nghĩ như thế là đúng và gọi tôi là người giáo viên trẻ tuổi.
Tôi dẫn ra cuộc hội thoại ngắn ngủi này chỉ cốt làm mở đề cho một nội dung tiếp theo: Suy nghĩ về ngày 20.11 của một giáo viên trẻ tuổi. Trước khi vào thân bài cho phép tôi được gửi tới các đ/c đồng nghiệp đi trước tôi, đang đi cùng tôi hoặc sắp đi cùng tôi lời chào mừng biết ơn, lời chào thi đua và lời chúc mừng hứa hẹn nhất, xin gửi tới BGH, các đ/c đại biểu các phòng lời chào thi đua và quyết thắng.
Thưa các đồng chí!
Nếu như không vì yêu cầu nghiêm ngặt của một nhà trường sư phạm thì tôi đã đề nghị các đ/c sinh viên gọi tôi bằng một từ đơn giản hơn là "Anh". Trong tiếng Việt Nam chúng ta tiếng "thầy" vốn là một  từ xưng hô dùng để gọi người sinh ra mình, những lãnh tụ xuất sắc cũng được gọi bằng từ đẹp đẽ đó "người thầy của cách mạng". Trong nhiều câu tục ngữ ca dao viết về thầy giáo, các bạn trẻ của tôi thích nhất câu:
                                  Muốn sang thì bắc cầu Kiều
                                     Muốn con hay chữ thì yêu lấy thầy.
Tôi không muốn dừng lại xem chủ ngữ của những động từ "bắc cầu" và "yêu" là ai, tôi muốn các bạn chú ý: chữ thầy ở đây đặt ở cuối câu như một cái gì chắt chiu nhất mà người ta dành cụm từ lúc bắt đầu nói và không thể có một từ nào khác tiếp theo nữa.
Sau bốn năm làm nghề dạy học bây giờ nhắc đến cái danh từ mà người ta đã dành cho mình tôi vẫn cảm thấy bâng khuâng, vẫn thấy có phần nào hổ thẹn, vẫn thấy mình chưa xứng đáng được gọi như vậy.
Suy nghĩ đầu tiên của tôi về nghề nghiệp của mình là thấy công việc ấy khó khăn quá, đẹp đẽ quá mà tầm vóc của mình hạn chế quá. Nếu như các đ/c sinh viên cho phép tôi được gọi các đ/c bằng "em" (tôi chưa một lần nào dám gọi như vậy) thì tôi tự nghĩ thế này: Các em đến với tôi như những tia nắng, hãy biến tâm hồn mình thành một kính hội tụ thâu đón các em để từ đó tỏa ra sức nóng cho cuộc sống. Nếu các em đến với tôi như những cánh chim bồ câu thì hãy biến mình thành một khuôn cửa sổ cho các em dừng chân để từ đó nhìn thấy màu xanh bát ngát của nền trời, còn các em có lớn lên phần nào trong tôi như những mầm cây thì tôi chỉ dám nhận phần mình như một mảnh vườn ươm, chỉ dám cung cấp cho các em một phần nào chất sống và nước uống để từ đó các em đón lấy chất diệp lục xanh rờn và hơi nóng của cuộc đời xung quanh. Kính hội tụ càng lớn bao nhiêu thì sức nóng tỏa ra càng nóng bấy nhiêu, khuôn cửa sổ càng lớn bao nhiêu thì nền trời xanh càng rộng bấy nhiêu và mảnh vườn ươm càng tươi tốt bao nhiêu thì những mầm cây càng bụ bẫm bấy nhiêu. Cái khó của người giáo viên là làm sao tầm vóc của mình ngày càng phải cao hơn, lớn hơn, nghĩa là con mắt phải nhìn được xa hơn, rộng hơn, tâm hồn phải phong phú hơn, tươi mát hơn. Nói khác đi, người giáo viên phải đứng vừa tầm với tấm bảng đen mà người ta đã treo cao cho các em ngước mắt nhìn lên, phải ngồi vừa tầm với chiếc bục gỗ mà người ta đã kê cao để không bao giờ anh bị khuất bóng.
Ngày xưa người ta ví nghề dạy học như nghề đưa đò, xin nói thêm, đưa đò cho các em đi tới chân trời của chủ nghĩa cộng sản. Các em có thể nhớ tới chúng tôi, có thể quên chúng tôi; nếu nhớ thì chúng ta là những người bạn đồng hành với nhau, nếu quên thì các em hãy coi chúng tôi như những người gặp gỡ chốc lát và chúng tôi đã chỉ cho các em vào một buổi sớm mai con đường đi về phía Đông nơi có Mặt Trời lên.
Nhiệm vụ của người giáo viên không chỉ là giảng dạy, người giáo viên là người sáng tạo những bản tính mới. Găm- da- tốp, nhà thơ và nhà văn lớn Xô-viết, đã kể về ông thầy của mình là A-bu-ta-líp như sau: Một hôm Găm-da-tốp rút hộp thuốc lá mời A-bu-ta-líp. A-bu-ta-líp lặng thinh rút ra một gói thuốc lá vụn và kiên nhẫn quấn. Lát sau ông bảo Găm-da-tốp rằng: Mỗi điếu thuốc của ta có một bộ mặt, ta đã tạo ra chúng từ những mảnh vụn tưởng như không dùng được, còn anh, anh cứ đi tìm hứng thú trong những điếu thuốc bằng sợi dài mà người ta làm ra bằng máy, điếu nào cũng như điếu nào cả.
Về phía sinh viên, chúng tôi mong các em lớn lên như một vườn cây trăm ngàn hương sắc, còn chúng tôi, chúng tôi sẽ cố gắng làm những A-bu-ta-líp Việt nam, những người thợ thủ công chăm chút đẽo gọt những tâm hồn.
Trong tiếng Nga có một câu tục ngữ : Truzaia dusa - patriômki nghĩa là tâm hồn của người khác là một khoảng tối, người kỹ sư tâm hồn là người suốt đời mầy mò trong những khoảng tối để tìm ra ánh sáng và tập trung những ánh sáng ấy chiếu vào cuộc đời. Tâm hồn con người cũng như các sản phẩm vật chất khác, nó không chịu được sự trống rỗng. Nếu ta không giáo dục những tính cách cao cả: lòng yêu Tổ quốc, yêu lao động, yêu của công thì thế nào nó cũng chứa đầy những lòng ích kỷ, lừa dối và xa đọa. Nếu ở đó không phải là cái cao cả thì chỉ có thể là cái hèn hạ, không phải là cái thiện thì chỉ có thể là cái ác, không phải là cái cộng sản chủ nghĩa thì chỉ còn là cái tư bản chủ nghĩa.
Dĩ nhiên, công việc giáo dục không chỉ là việc riêng của người giáo viên, song xã hội đã trao cả tuổi thiếu niên và thanh niên cho nhà trường thì người giáo viên cũng phải gắng sức rèn luyện cho mình  có một phẩm chất đạo đức vững chãi của người cách mạng , một lòng say mê không cùng của nhà thơ và tấm lòng vị tha vốn là bản chất của người mẹ để gánh vác trách nhiệm đó.
Hôm nay nói ra những điều này tôi chỉ dám nói rằng còn lâu chúng tôi mới đạt đến lý tưởng ấy. Song dám nói ra cũng là một điều tốt.
Công việc giáo dục quả là một công việc tỉ mỉ và không dễ ai đã nhìn thấy. Đôi khi trong những câu chuyện với bạn bè ta tự bắt gặp ta muốn nói những điều mà thầy giáo đã nói, trong cách xử thế hàng ngày ta cũng muốn ăn ở như thầy giáo đã làm. Chế lan Viên khi bàn về công việc của những nhà văn Miền Nam đã viết: Phải thấy được ánh đèn dầu hỏa trong hầm sâu dọi vào từng trang giấy viết mới thấy cái ấm nóng của ánh sáng hắt từ mỗi trang giấy ấy vào tâm hồn ta. Tôi cho rằng Chế Lan Viên đã viết về cả nhà giáo.
Nguyễn Tuân cũng viết một ý tương tự: Một hạt cát lọt vào miệng con chai, con chai đã làm một việc gian khổ ghê gớm không ai nhìn thấy: ngày đêm tiết ra một chất dịch bao lấy hạt cát cho khỏi sát lòng để rồi cuối cùng tạo ra một viên ngọc. Các đ/c sinh viên không phải là những hạt cát làm sót lòng chúng tôi đâu, song chất dịch ấy chính là tấm lòng của người giáo viên và công việc vô cùng gian khổ không ai nhìn thấy để tạo thành những viên ngọc kia chính là công việc giáo dục.
Tôi xin nói sang công việc thứ hai của chúng tôi, công việc giảng dạy.
Vấn đề đặt ra để chúng ta suy nghĩ là nhà trường không phải là nơi truyền đạt toàn bộ kho kiến thức của loài người để lại. Vốn kiến thức này vô cùng rộng lớn mà người s/v sau khi tốt nghiệp còn phải để dành toàn bộ cuộc đời mai sau cho việc nghiên cứu và xử dụng. Nhà trường chỉ là nơi dạy các s/v biết đứng vững và biết đi tìm.
Năm ngoái khi trao đổi với các s/v tôi đã phát biểu một ý:  Một giọt nước muốn đổ vào biển cả nó phải đi qua một chặng đường muôn vàn khó khăn, từ những dốc núi heo hút qua những lòng suối trắc trở, suối đổ vào những nhánh sông nhỏ, sông nhỏ đổ vào sông lớn, trăm con sông lớn đổ vào lòng biển cả. Kiến thức là những giọt nước ấy và con đường nước chảy là con đường đi đến đại dương trí tuệ. Người giáo viên giỏi là người biết động viên học sinh của mình chắt chiu những mảnh kiến thức ấy, thâu tóm chúng lại thành một đại dương, chỉ có đại dương mới phản ánh được một bầu trời, chỉ có đại dương mới là nơi tung bay của những đàn hải âu và những cơn bão táp. Chủ nghĩa Mác Lê nin phải chăng là một thí dụ về những giọt nước và biển cả.
Mỗi người sinh viên sau này sẽ có một chân trời riêng. Nhiệm vụ của người giáo viên là biết động viên các em tiến lên không mỏi gối. Ngày hôm nay chân trời ấy còn chìm sau những dãy núi lớn. Kẻ nào trèo được cao chân trời sẽ hiện ra thành một đường thẳng, kẻ nào trèo thấp chân trời chỉ là một đoạn thẳng nối hai đầu của một thung lũng. Hãy mạnh bước đi lên. Dĩ nhiên chân trời là một khái niệm tương đối vì khi ta đến gần thì nó lùi ra xa, người giáo viên giỏi là người biết tổ chức cuộc chạy tiếp sức về hướng chân trời khoa học. Các đ/c sinh viên ngồi đây là những người thầy giáo ngày mai và vì thế trong lĩnh vực giáo dục chúng ta cũng đang chạy tiếp sức cho nhau, trước mặt chúng tôi là những người thầy, người anh đang trên đường băng, sau chúng tôi là các đồng chí, mong rằng chúng tôi sẽ theo kịp những người đi trước và các đ/c sẽ vượt chúng tôi.
Muốn đi đường xa phải có gậy chống. Gậy của chúng ta là sách vở. Đồng chí Trần Việt Phương khi bàn về người cộng sản có nói: Tiêu chuẩn của người cộng sản có hai mặt: vật chất và tinh thần. Về vật chất, người cộng sản lấy mức sống của người dân bình thường làm mức sống cho mình. Về tinh thần, người cộng sản đòi hỏi được hưởng thụ tuyệt đối nghĩa là được đọc sách và suy nghĩ.
Đồng chí Phúc, hiệu phó, khi bàn về học tập chính trị có nói : Điều báo động cho trường chúng ta là anh chị em sinh viên ít đọc sách thư viện, nữ sinh viên lại hầu như không có.
Trách nhiệm của giáo viên chúng tôi là không những biết giảng bài mà còn phải biết gợi ý để các đ/c sinh viên biết tự tìm lấy những cây gậy chống chắc chắn, hợp với tay cầm của mình trên con đường xa. Nói như Ghéc-xen, nhà tư tưởng dân chủ Nga thế kỷ 19:"Sách là lời di chúc tinh thần của thế hệ này truyền cho thế hệ khác, là lời của người già hấp hối khuyên người thanh niên mới bước vào cuộc đời, là mệnh lệnh của người lính gác về nghỉ trao cho người lính gác thay chỗ."
Đồng chí Luân, phụ trách phòng chính trị, có nói:" Chúng ta đang đi sau thế giới 300 năm về khoa học kỹ thuật". Đã đến lúc chúng ta cùng nhau đi những đôi hài ngàn dặm đón đầu khoa học. Tất nhiên chúng ta không được phép coi khinh quá khứ. Nếu chúng ta bắn súng lục vào quá khứ thì tương lai sẽ nã đại bác vào chúng ta. Điều ấy đã là hiển nhiên.
Song trách nhiệm của nhà giáo còn ở chỗ biết hướng dẫn anh chị em sinh viên đem những kiến thức ấy phục vụ thực tế xã hội. Một con đại bàng không cất cánh bay cao thì không phải là đại bàng, song con đại bàng không hạ cánh xuống mặt đất thì lại càng không phải là đại bàng nữa. Chúng tôi mong sao có nhiều đại bàng khoa học cất cánh bay lên để rồi sải tấm cánh lớn của mình xuống thăm những cánh bèo hoa dâu nhỏ bé trên những cánh đồng Việt nam hôm nay chưa phải là giàu có.
Thưa các đồng chí.
Tôi đã trình bầy những suy nghĩ của mình về công tác giáo dục và giảng dạy của người giáo viên trẻ. Lẽ ra tôi còn phải nói thêm về công tác ngoại ngữ, song hôm nay ngày hội của tất cả giáo viên các môn. Nếu xét về phương diện ngôn ngữ thì xin cho phép tôi trích ra một điều trong cuốn sách "Đaghétxtan của tôi" : Người ta chỉ cần hai năm để học nói nhưng cần tới 60 năm để học giữ miệng". Từ nãy tôi đã nói quá lời, bây giờ tôi xin nghe lời khuyên của anh Việt Phương:" Kẻ biết sống là kẻ biết chết cho đúng lúc". Tôi đã hết lời của tôi. Xin chúc các đồng chí mạnh khỏe và tiến bộ.
                                                                                                                                                                                                                                   Ngày 20.11.1969.

Thôi tôi không phải nói thêm gì nữa nhé. Chờ thư của Anh Thơ và tất cả các đồng chí. Nhờ Anh Thơ chuyển giúp thư này cho anh Ủy nhé.
                                                                                                      Thân.
                                                                                                Lê Đức Mẫn