Bài đăng phổ biến

Thứ Hai, 5 tháng 3, 2012

45 năm, ngày ấy và bây giờ

Năm 1969 tại sân trường ĐHNN Hà Nội
           
Năm 1969 tại nhà đổ ĐHNN Hà Nội
           
Năm 1997 phía sau Đại học Tổng hợp Hà Nội
           
Xuân 2004 ở Hồ Tây
          
Năm 1997 tại Hội trường Viện Thông tin Y học, Hà Nội
          
Xuân 2004 tại Hồ Tây
          
Xuân 2011 tại Hòa Bình

          
Mọi người say sưa ngắm nhìn những hình ảnh trôi dần theo năm tháng trong giai điệu những bài hát Nga của một thời để mà thương mà nhớ.(Xuân 2012)

         
Năm 2012 hội khóa tại nhà hàng Thăng Long 201 Âu Cơ Hà Nội


        
Mở đĩa CD Mỹ tặng, ngắm nhìn những hình ảnh trôi dần theo năm tháng, nghe lại những giai điệu Nga nồng nàn xao xuyến dìu dặt ngày nào, lòng cứ thấy rưng rưng tràn đầy thương mến, Nga văn 67 ơi, sao mà yêu đến thế! Bao nhiêu kỷ niệm cứ dồn dập ùa về của một thời để mà thương mà nhớ!


Lớ ngớ, ngơ ngác, vượt qua bom đạn chiến tranh, mấy chục cô bé cậu bé là chúng mình ngày ấy, cùng nhau tụ tập thành một khóa N67, ăn ở học hành nơi sơ tán Cấp Điền để ngày nay cứ như anh em một nhà dẫu chẳng thường xuyên gặp nhau nhưng luôn nhớ về nhau với tình cảm nồng thắm thương yêu để rồi mỗi khi Tết đến Xuân về ta lại có một ngày bên nhau ôn lại chuyện xưa cả điều dễ nói và khó nói...

Ngắm nhìn nhau, chia sẻ niềm yêu thương dâng đầy là cảm xúc khó tả của bất kỳ thành viên N67 nào. Ngày ấy trẻ trung, sôi nổi, háo hức bước vào đời và giờ đây mái đầu ai tóc cũng điểm màu sương gió của thời gian. Cười bảo nhau có lẽ chẳng đứa nào còn giữ nguyên răng. Nghĩa là chúng mình chẳng còn trẻ trung, khỏe mạnh tràn ngập sức sống như ngày nào nhưng tình yêu dành cho nhau càng đong đầy, chín chắn và sâu lắng... Nghe Bằng, Nghĩa, Định, Toàn hát, sao thấy nhớ Ninh, Lượng, Hồng! Rồi thêm nhớ anh Liểu, anh Khánh, Đức, Thuấn, Dẩn trong giây phút cúi đầu tưởng niệm, cảm thấy các bạn như đang hiển hiện hòa vào không khí ấm cúng thương yêu của N67 hôm nay.

Thời gian cứ trôi trôi, cuộc đời mỗi người đều có lúc thăng trầm, hầu hết đều đã lên chức ông, bà, nhưng những giây phút bên nhau, dành cho nhau vẫn thấy êm đềm đáng nhớ. N67 ơi, lại hẹn mùa Xuân năm sau nhé! Hãy vui vẻ khỏe mạnh yêu đời để cuộc đời thêm nhiều ý nghĩa! Hơn bao giờ hết ta càng thấy thêm mến yêu nhau khi cùng hòa vào nhau cất cao bài ca " Cuộc sống ơi, ta mến yêu người!" với tình yêu ngập tràn bất diệt " Cả tình yêu trao cuộc sống / Mãi mãi ta mến yêu người dù năm tháng qua / Cả tình yêu trao cuộc sống / Mãi mãi ta hiến dâng Người tình yêu thiết tha / Đèn rực sáng trên trời cao / Là khi ta chân khẽ đưa thong thả bước về / Ta càng thấy yêu con người / Mong cuộc sống ta mỗi ngày sẽ tươi thắm hơn..."

Tạm biệt nhé, N67 ngày ấy và bây giờ mến thương ơi!

Ngô Anh Thơ

Chủ Nhật, 4 tháng 3, 2012

Thông báo về Hội khóa N67 năm 2012

Thông báo:
Vào các ngày 23-2 và 4-3-2012, Ban Liên lạc và một số bạn có buổi họp mặt để chuẩn bị cho Hội khóa N67 năm 2012, đã quyết định tổ chức Hội khóa năm nay vào sáng Thứ bẩy, ngày 17-3, tại Nhà hàng Thăng Long , số 201 đường Âu Cơ, Quận Tây Hồ, Hà Nội.
Rất mong sự có mặt đông đủ của các bạn.
Trưởng Ban Liên lạc N67
Đỗ Đăng Lũy
Một số hình ảnh tại nhà bạn Mỹ, ngày 4-3:



Thứ Bảy, 25 tháng 2, 2012

N67, ngày ấy và bây giờ


Xin giới thiệu bài thơ của bạn Vũ Trọng Nghĩa, sáng tác nhân dịp kỷ niệm 45 năm ngày khóa N67 vào trường (1967-2012):
N67 - NGÀY ẤY & BÂY GIỜ
Chúng tôi,
Cùng lớn lên từ “cái nôi” N67.
Bây giờ, năm nào cũng vậy
Vẫn gặp nhau dăm lần gì đó.
Lúc mấy chục anh em, Còn thường thì nhóm nhỏ,
Đi dã ngoại tỉnh xa hay tụ hội tại nhà.
Mỗi lần, tay bắt mặt mừng, nói cười rôm rả,
Li cốc cụng nhau nghe tưng bừng, rộn rã
Hòa giọng hát
Dù đã chút khê nồng mà không hẳn phôi pha:
“Забота у нас простая, Забота наша такая”
Rồi những mái đầu đã nhuộm sắc thời gian
Cũng cụng vào nhau
Ngất ngưởng trong câu chuyện tiếu lâm, cười vang pháo nổ:
“Nào, em hãy mạnh dạn lên! Nóiđi
 I a bú đu, còn Aná bú… bú…gì…?” !
Gật gù trong chuyện cháu, chuyện con. Niềm vui tràn khóe mắt.
Và thường không bao giờ vắng mặt
Những chuyện ngược thời gian về cùng tháng năm xưa
Kогда мы были молодые”
“Когда мы встретились впервые”
Trong buổi tựu trường,
Giữa một làng quê: Lạ xa và xác xơ thời chiến.
Mà sao vẫn đẹp như trong chuyện cổ tích
Mẹ kể năm nào!
Ta gặp nhau lần đầu, ngác ngơ trong từng ánh mắt,
Khẽ gật đầu chào, rung mái tóc xanh tơ,
Rồi bắt tay nhau, vụng ngượng, môi hé nở
Mười tám, đôi mươi trong sáng những ước mơ!
Những ước mơ vượt qua mọi khó nghèo
Bất chấp những đêm đông gió rít,
Bụng réo sôi vì hai bánh “nắp hầm”
Đâu đã biến mất veo!
Và nỗi nhớ Mẹ, nhớ nhà ở những chốn phương xa.
Bất chấp và cùng nhau lao vào học tiếng Nga
Ôi cái “tiếng Lênin”,
Mới học từ chào nhau “Zờđờrátsờtờvuiche”
Đã thấy sao khó thế!
Nghe khúc khuỷu hơn nhiều “Níhảo” thuở cấp 3!

Và thật may mắn sao cho chúng ta
Khi luôn có các thầy các cô cùng sát cánh
Truyền dạy cho ta không chỉ có tiếng Nga,
mà còn cả lẽ đời và tình yêu cuộc sống.
………………………….
Rồi thời gian cứ thế trôi qua.
Ôi “Thời gian”! Người là ai mà “can do so much”?
Người là ai mà “không bao giờ trở lại”?
Để hôm nay
Xanh tơ đâu còn rung trên mái tóc
Ngác ngơ đâu còn đọng trong ánh mắt
Vụng ngượng đâu còn vương trên nét mặt
Như thuở ban đầu!
Nhưng ta chẳng nuối tiếc gì đâu!
Vì thời gian không trôi hoài trôi phí!
Bao “chuyến đò” đã chở bao thế hệ tiếng Nga
Bao công trình trên đất nước có góp sức của ta
Rồi bao bài ca dệt nên tình người Nga -Việt!
Và nhìn kia! Con cháu ta đang bước tiếp
Trên những nẻo đường đến những hướng trời xa
Và đang hát tiếp những khúc tình ca
“ Я люблю Тебя! Жизнь!
 Я люблю Тебя снова и снова!”…

Hà Nội, tháng 2 năm 2012
Kỷ niệm 45 năm ngày Tựu trường Đại học Ngoại ngữ Hà Nội
Vũ Trọng Nghĩa

Thứ Sáu, 10 tháng 2, 2012

Thứ Hai, 2 tháng 1, 2012

Chúc mừng năm mới


Chúc mừng năm mới 2012
с Hовым годом
Happy new year
Nhân dịp năm mới 2012, xin gửi đến tất cả các bạn N67 và gia đình lời chúc sức khỏe, thành đạt và nhiều may mắn. Rất mong nhận được sự quan tâm và đóng góp của các bạn, để diễn đàn của chúng ta ngày càng đông vui, nội dung phong phú, hình thức cải tiến hơn nữa.
Địa chỉ liên hệ: nnmy7749@yahoo.com